BÁC SĨ NHI ĐỒNG BENJAMIN SPOCK

BÁC SĨ  NHI ĐỒNG 

BENJAMIN SPOCK

Ở nước ta tên tuổi bác sĩ Benjamin Spock còn xa lạ, nhưng ở Mỹ và Châu Âu, không một người có học nào không biết những tư tưởng giáo dục nhi đồng cùng những hoạt động cho hoà bình của ông.

Ông sinh năm 1903 ở New Haven _ Hoa Kì trong một gia đình nề nếp, dạy con rất nghiêm khắc. Từ năm 1920 đến 1929, ông học ở Đại học Yale, rồi Đại học Columbia, đỗ đầu Y khoa bác sĩ. Trong thế chiến thứ nhì, ông làm y sĩ phân tích tâm lý trong hải quân; từ năm 1947 ông làm giáo sư dạy về môn Thần kinh bệnh và môn Nhi khoa ở các Đại học Minnesota, Pittsburgh, Cleveland…

Năm 1946, ông bắt đầu nổi tiếng nhờ cuốn Baby and Child care trong đó ông áp dụng những tri thức mới mẻ trong các môn Thần kinh bệnh, Phân tâm và Nhi khoa để cải thiện cách nuôi trẻ và dạy trẻ. Sách được hoan nghênh nhiệt liệt, đứng vào loại bán chạy nhất sau Thánh kinh, được dịch ra hai mươi sáu ngoại ngữ, ở Mỹ đã bán được hai mươi triệu cuốn, ở Pháp một triệu rưỡi cuốn.

Nguyên tắc của ông là nuôi em bé phải tuỳ theo nhu cầu bản tính mỗi đứa, nếu cho chúng bú, ngủ  đúng giờ giấc, không sai một phút thì có thể bất lợi cho sự tiêu hoá và tính nết của nó. Nhưng nhiều bà mẹ không hiểu ông, cho trẻ được tự do thái quá, nó đòi ăn lúc nào cũng được, đòi thức tới giờ nào cũng được, rốt cuộc thành nô lệ con cái; cho nên trong các lần tái bản, ông sửa đổi lại, nhấn mạnh vào điểm: cha mẹ không nên chế ngự con, nhưng phải giữ uy quyền của mình, phải tập cho trẻ trọng kỷ luật.

Năm 1961, ông bổ túc cuốn sách trên, mở rộng vấn đề, chỉ cho các bà mẹ cách săn sóc con, dạy con chẳng riêng trong tuổi nhi đồng mà cả cho tới khi chúng 15 tuổi.

Tôi chưa thấy một cuốn kim chỉ nam cho các bà mẹ nào đầy đủ như cuốn này. Trong một phần tư thế kỉ vừa săn sóc cả về thể chất lẫn tinh thần cho trẻ em, vừa làm cố vấn cho các cơ quan giáo dục, các hội Phụ huynh, ông nhận được không biết bao nhiêu thư từ, nghe được không biết bao nhiêu lời tâm sự của các bậc cha mẹ, cho nên ông hiểu hết những thắc mắc của chính họ, phân tích những thắc mắc đó, tìm nguyên nhân để giúp họ giải quyết một cách ông cho là hợp tình hợp lý.

Chủ trương của ông sáng suốt, có nhiều lương tri, trung dung mà lạc quan. Theo ông, điều quan trọng nhất là gia đình hoà thuận, cha mẹ phải yêu con, nghĩa là tìm hiểu chúng, trời sinh chúng ra sao thì vui vẻ nhận chúng như vậy, đừng nhồi nắn chúng theo ý riêng của mình; nhưng yêu không có nghĩa là nhu nhược, mà trái lại phải cương quyết ngăn cấm khi chúng mới bắt đầu làm những điều bậy mà ta không thể tha thứ được, vì cho tới khi chúng trưởng thành, luôn luôn chúng cần được ta hướng dẫn, hơn nữa, mong được ta hướng dẫn, và nếu ta để cho chúng quá tự do thì chúng sẽ hoang mang, khổ sở, có thể oán ta nữa. Cha mẹ nào chẳng muốn cho con sung  sướng, nhưng “chỉ muốn cho chúng sung sướng thôi thì không đủ, phải đào tạo tinh thần cho chúng nữa”; chúng chỉ có thể sung sướng được khi chúng có một tinh thần lành mạnh.

Trong chương cuối, tác giả đã khuyên chúng ta đừng quá tin những lời cảnh giới của các nhà chuyên môn về tâm lý trẻ em mà hoá ra nhút nhát, không dám cương quyết với chúng. Chúng ta nên khoan dung một chút, nhưng trong sự dạy dỗ, chúng ta vẫn phải giữ uy quyền của ta như trong các gia đình nề nếp. Tinh thần trung dung của ông ở đó, chấp nhận cái mới mà không từ bỏ hết cái cũ. Chính vậy mà tôi tin rằng phương pháp dạy trẻ của ông, thích hợp với xã hội ta lúc này: chúng ta sẽ đào tạo được những thanh niên có tinh thần tự do, tự chủ và độc lập mà vẫn trọng kỉ luật.

NGUYỄN HIẾN LÊ

Các Tin Khác :